Metamorph – Bộ Chính trị chúng tôi sẽ làm gì


Metamorph – Bộ Chính trị chúng tôi sẽ làm gì

X-cafe

Bác hợp tung, cầu liên hoành

Hợp tung: Nước Tần xưa ở phía tây ngày càng hùng mạnh, đang thò cổ vươn ra nuốt dần đất cát các nước phía đông. Ông Tô Tần thuyết phục được sáu nước phía đông hợp lại làm một khối để nương dựa vào nhau chống mộng bá của Tần, gọi là hợp tung, khiến Tần khó nuốt. Ông Tô Tần được làm tể tướng của sáu nước này, kể tên là Tề, Sở, Triệu, Ngụy, Hàn, Yến

Liên hoành: năm 323 TCN, Trương Nghi kiến nghị Tần Huệ Văn vương thiết lập liên minh với TềSở. Cuối năm đó Sở và Tần liên hoành với nhau đánh Ngụy, quân Sở đánh thắng Ngụy, lấn chiếm nhiều đất đai. Nhân việc Ngụy đang thất thế, Trương Nghi sang thuyết phục Ngụy Huệ Thành vương hòa giải với Tần để cùng Tần chống Tề và Sở. Ngụy Huệ Thành vương mắc mưu, vì vậy đã phế bỏ Huệ Thi mà mời Trương Nghi làm Tướng quốc.

Chẳng cứ gì thời Chiến Quốc, thời nay cũng thế. Để đối phó với sức mạnh quân sự của nước mạnh, các nước yếu thường liên kết với nhau thành một khối để đối trọng. Từ khi đường lưỡi bò của Trung Quốc bắt đầu thè ra uy hiếp biển Đông, ý tưởng hợp tung và liên hoành đã được nhiều nước trong khu vực chiêm nghiệm và thực hiện.

Theo quan điểm của một người không chuyên môn về sử, hợp tung hay liên hoành tương tự như nhau. Chúng có chung một mục đích là liên kết thành một khối để chống lại đe dọa từ nước lớn. Muốn thế, các nước nhỏ phải họp lại, tìm ra những phương sách tương nhượng sao cho mỗi nước chia sẻ mọi trách nhiệm và san sẻ những quyền lợi. Nhưng thực ra, liên hoành và hợp tung khác nhau xa. Như trên đã trình bày, hợp tung là kết hợp một liên minh quân sự theo hàng dọc theo địa lý. Hàng dọc này không nhất thiết phải thẳng như một đường kẻ thẳng, nó có thể rải rác trong khu vực không theo một hình thù nào nhưng hợp tung luôn có một nước đối đầu trực diện với cường quốc đang đe dọa, các nước khác chỉ đóng vai hậu phương. Trên Biển Đông, Việt Nam đóng vai trò tiền tuyến, giữ vị trí đầu sóng ngọn gió, trong khi các nước khác chỉ đóng vai trò yểm trợ hoặc gởi quân tham chiến. Kế sách hợp tung theo bộ chính trị chúng tôi đánh giá là không công bằng, trong đó chỉ nước gần địch nhất hứng chịu mọi áp lực từ phía đối nghịch.

Liên hoành thì khác. Mọi nước chia sẻ đều mọi gánh nặng đối địch, mọi chi phí quân sự, kinh tế. Điều này nảy sinh ra rất nhiều khác biệt cần đàm phán. Trong liên minh này có các nước mạnh, nước yếu và vì thế, mỗi nước có tầm quan trọng khác nhau về mỗi vấn đề. Nước tiên tiến và giàu mạnh quan tâm đến ô nhiễm môi trường, các chủng loại động thực vật trên bờ vực tuyệt chủng; nước yếu và đang phát triển quan tâm đến vũ khí, viện trợ quân sự, kinh tế và quan trọng hơn cả là thuế quan, sao cho không bị nhập siêu, nạn thất nghiệp; Còn lại các nước đã đủ mạnh thì có vẻ thờ ơ nhưng liên minh phải tạo điều kiện làm sao cho họ có một chút lợi nhỏ.

Thời chiến tranh chống Mỹ, các nước Đông Nam Á cũng có một tổ chức gọi là SEATO. (Liên Phòng Đông Nam Á).Tổ chức này là một liên minh quân sự các nước trong khu vực để ngăn chận làn sóng đỏ Cộng Sản. Lịch sử cho thấy chỉ có Nam Việt Nam tức Việt Nam Cộng Hòa gánh chịu mọi tổn thất chiến tranh. Suốt cuộc chiến, 9 nước gồm Brunei, Cambodia, Indonesia, Lào, Mã Lai, Miến điện, Phi Luật Tân, Singapore, Thái Lan (thời đó chưa có Đông Timor) chẳng phải làm gì cả, có thể nói Liên Phòng Đông Nam Á là cái túi đựng gạo viện trợ Mỹ, hay cái túi đựng viện trợ Mỹ. Chỉ Nam Việt Nam phải đơn độc chiến đấu. Một liên minh không công bằng như thế không thể phát huy được sức mạnh tập thể, và do đó không bền lâu, không hiệu quả.

Bây giờ Meta đóng vai một tiếng nói trong bộ chính trị Cộng Sản Việt Nam để tìm hiểu đường đi nước bước của họ. Meta bắt đầu tự xưng là “chúng tôi”, ngụ ý chúng tôi là bộ chính trị.

Từ khi có cuộc tranh chấp Biển Đông, Mỹ và các nước trong khu vực lưu tâm đến kế sách hợp tung nhưng Việt Nam chúng tôi nhất quyết từ chối. Kinh nghiệm còn rành rành ra đó, một Liên Phòng Đông Nam Á giương mắt nhìn Việt Nam Cộng Hòa bị bức tử. Nếu phải đương đầu với Trung Quốc, mọi tổn thất quân sự, kinh tế chỉ một mình nước chúng tôi lãnh đủ. Ngày 4 tháng Ba năm 2013, bộ trưởng quốc phòng Nga, tướng Sergei Shoiku sang Việt Nam hội đàm với tướng Phùng Quang Thanh. Trong buổi hội đàm, tướng Thanh khẳng định: Quan điểm của Việt Nam là không liên minh, không cho phép nước ngoài đặt căn cứ quân sự. Sau đó vài tháng thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng dẫn đầu đoàn đại biểu cấp cao Bộ Quốc phòng VN tham dự Đối thoại chiến lược quốc phòng Việt Nam – Trung Quốc lần thứ 4 vào ngày 5 – 6.6 tại Bắc Kinh cũng tái khẳng định quan điểm này trong cuộc phỏng vấn của Hoàn Cầu thời báo: Việt Nam không liên kết với bất cứ nước nào để chống lại nước thứ ba. Danh xưng “nước nào”, “nước thứ ba” dễ dàng được hiểu là không liên kết với các nước Đông Nam Á để chống Trung Quốc.

Chúng tôi không khiếp nhược như các thế lực thù nghịch lên án, chúng tôi chỉ không muốn hy sinh chiến đấu cho cả khối Đông Nam Á như chúng tôi đã từng làm tên lính xung kích cho Sô Viết và Trung Quốc trước đây hay Việt Nam Cộng Hòa tình nguyện tiền đồn ngăn chận thế lực Cộng Sản thay cho khối Liên Phòng Đông Nam Á trước đây. Lập trường này cộng với việc ngấm ngầm tìm một thế liên minh khác – ý chúng tôi muốn nói là ngấm ngầm tìm thế liên hoành trong khi công khai bác bỏ hợp tung – Một Liên hoành với trận liệt trải đều áp lực đối nghịch cho mọi nước thành viên có lẽ công bằng hơn theo ý chúng tôi. Một TPP chẳng hạn. Chúng tôi không bán nước mặc dầu chúng tôi ngày càng giàu có một cách khó giải thích.

TPP (Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương)

Để đối phó với thị trường chung Âu Châu, năm 2002 quốc hội Mỹ thông qua đạo luật Bipartisan Trade Promotion Authority Act of 2002, tạo dựng một thị trường chung nhằm vào các quốc Gia Châu Mỹ và vài năm sau, ý tưởng một thị trường chung Á Châu đã manh nha trước viễn ảnh một nền kinh tế áp đảo của Trung Quốc. Năm 2005, Trans-Pacific Strategic Exconomic Partnership Agreement (TPSEP hay P4) được hình thành với vỏn vẹn 4 nước: Brunei, Chile, New Zealand và Singapore. Để có thể tạo điều kiện cho các nước khác tham dự, năm 2010, TPP ra đời mà thực chất, chỉ là 1 phiên bản của TPSEP. Cho đến nay (tháng 8 năm 2013 các nước gồm Australia, Brunei, Chile, Canada, Nhật, Mã Lai, Mexico, New Zealand, Peru, Singapore, Mỹ, Việt Nam. Riêng Nam Hàn được Mỹ mời nhưng từ chối trong thời điểm này. Ta có thể phân loại ra 3 loại quốc gia với những quan tâm riêng của họ. Nam Hàn là quốc gia với 1 nền kinh tế ổn định, họ không cần TPP. Việt Nam, Nhật là các nước có khủng hoảng kinh tế, cần TPP để giải quyết vấn đề thiếu hụt ngân sách của họ. Các nước tiên tiến quan tâm đến môi trường, hệ sinh thái, động thực vật quý hiếm. Các nước khác so kè nhau về thuế quan. Riêng Việt Nam chúng tôi, kinh tế là con số không nếu không kể tới dầu khí. Nhưng dầu khí thì ở Biển Đông và cái lưỡi bò Trung Quốc đã liếm tới đó. Mất Biển Đông, kéo theo khủng hoảng thị trường địa ốc vì như chúng ta đã biết, đất đai Việt Nam có giá vì người ngoại quốc vào Việt Nam làm ăn, họ cần đất để lập xưởng sản xuất, khách sạn, khu giải trí, sân goft v.v…Họ mua đất bằng mọi giá. Khi Việt Nam không còn dầu khí (tức là khi Trung Quốc nuốt trọn dầu khí Biển Đông) người ngoại quốc sẽ lần lượt rời Việt Nam, thị trường nhà đất rớt giá. Mất dầu khí, mất địa ốc, kinh tế chúng tôi là con số không. Một liên minh TPP là mảnh phao cần thiết cho chúng tôi trước cơn lũ bành trướng kinh tế, quân sự Trung Quốc. Chúng tôi không phải đứng trước đầu sóng ngọn gió như VNCH chiến đấu thay cho 10 nước Đông Nam Á trước đây, hay như Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, chiến đấu thay cho khối Sô Viết – Trung Quốc trước đây. Bác bỏ Hợp tung (Liên minh quân sự Đông Nam Á) chúng tôi đã tìm được Liên Hoành (đối tác xuyên Thái Bình Dương) mà mọi trách nhiệm, mọi quyền lợi, mọi áp lực phía đối nghịch được chia sẻ đồng đều cho các thành viên. Trong khi các đối tác tập trung vào thuế quan, công ăn việc làm, ô nhiễm môi trường thì riêng Việt Nam chúng tôi tuy không có thế mạnh kinh tế nhưng cũng có một yêu cầu ắt có và đủ: nhân quyền và dân chủ. Chúng tôi buộc phải “hội nhập quốc tế” về nhân quyền, không thể nhập nhằng nhân quyền kèm theo đạo đức văn hóa À Đông nữa. Sở dĩ chúng tôi nói “nhập nhằng” vì lập luận của chúng tôi không có lý. Nếu nhân quyền phải phù hợp với luân lý đạo đức Á Đông thì tại sao những nước phi cộng sản như Nhật, Phi Luật Tân, Mã Lai, SingaporeAustralia … không có vấn đề nhân quyền? Không lẽ các nước ấy không có đạo đức văn hóa Á Đông? Và một điều phi lý nữa. Không lẽ nhân quyền có pha trộn đạo đức Á Đông là được bắn vào kẻ quên đội mũ bảo hiểm? Cắn vào tay người thi hành pháp luật bị 3 năm tù so với công an đánh chết người 4 năm tù? Pha trộn đạo đức văn hóa Á Đông vào nhân quyền kiểu này giống phát xít Quốc Xã hay Bắc Triều Tiên quá. các đối tác buộc Việt Nam chúng tôi phải hợp tác một cách thành khẩn chứ không được cãi chầy cãi cối như hiện nay.

Trong quá khứ chúng tôi đã có 2 lần thành khẩn hội nhập quốc tế: 1995 bình thường hóa quan hệ ngoại giao sau 20 năm tự cô lập. Chúng tôi phải rút 100 ngàn quân ra khỏi Cambodia, trao trả hài cốt lính Mỹ, thả tù cải tạo và giải quyết vấn đề con lai. Lúc đó internet còn phôi thai ít nhất trong đất nước chúng tôi và chúng tôi vẫn chưa thực sự mở cửa đủ tạo môi trường phát triển cho các ý tưởng, các phong trào dân chủ và nhân quyền. Chúng tôi sáng chế ra một cụm từ quái gở: Kinh tế thị trường định hướng Xã hội chủ nghĩa, thay vì gọi nôm na hơn: Sau nửa thế kỷ chống tư bản, chúng tôi theo tư bản. Lần thứ hai chúng tôi thành khẩn là giai đoạn trước năm 2007 được gia nhập WTO. Lúc ấy chúng tôi nới lỏng các quyền căn bản cho đến nỗi các tư tưởng dân chủ mọc ra, tràn lan như nấm, thậm chí đe dọa sự tồn vong của chúng tôi. Gia nhập WTO xong, chúng tôi sáng chế ra cái gọi lả nhân quyền phải phù hợp với đạo dức văn hóa Á Đông, dù trong các nước Á Đông chúng tôi chỉ giống Trung Quốc và Bắc Triều Tiên, không giống ai hết.

Cái lợi TPP

Hội nhập quốc tế kéo theo bất ổn chính trị, Trước làn sóng cách mạng hoa nhài ở Trung Đông, các thế lực thù nghịch trong nước cũng nhao nhao đòi thay đổi. Các bậc lão thành cách mạng lần lượt bỏ đảng. Không những thế các đảng viên bắt đầu coi thẻ đảng như cái nồi cơm để kiếm ăn hay như cái thang để trèo lên một vị trí nào đó để kiếm chác.

Chúng tôi có 2 hệ thống điều hành quốc gia. Một là chính quyền hai là đảng. Hễ chính quyền có chức vụ gì đảng có chức vụ nấy bất kể từ hạ tầng chí thượng tầng. Chính quyền có bộ quốc phòng thì chúng tôi có quân ủy, Có bộ thông tin văn hóa cũng phải có ban tư tưởng văn hóa trung ương . Mội đơn vị quân đội cũng cồng kềnh gấp 2, song song với thủ trưởng là chính ủy từ cấp đại đội trở lên. Ngoài ra chúng tôi có một lực lượng công an đông hơn quân đội, có lẽ lên đến hàng triệu tay súng. Tất cả mọi tài nguyên nhân lực dành riêng cho việc điều hành quốc gia công kềnh và tốn kém gấp ba lần một nước tư bản – Quân số 1 nước tư bản trong thời chiến không bằng quân số của chúng tôi trong thời bình. Càng không thể bằng một nửa số công an vũ trang nhân dân chúng tôi trong thời bình – Công an có 2 nhiệm vụ là bài trừ tệ nạn xã hội và trấn áp phản động – Chúng tôi nặng về trấn áp phản động hơn tệ đoan xã hội vì các bạn thấy đấy: Phản động giảm mà tội phạm ngày càng tăng. Ngày nay, chúng tôi gặp phải nhiều phản kháng hơn trong các vụ cưỡng chiếm nên chúng tôi phải dùng đến cả lực lượng xã hội đen. Tất cả chi phí cho cái bộ mặt xã hội chủ nghĩa tươi đẹp như ngày nay đều từ tiền thuế đánh vào nhân dân. Lại một nghịch lý nữa: Nhân dân đóng thuế để tự cùm kẹp mình. Chi phí cho guồng máy điều hành đất nước này tốn kém gấp ba lần các nước khác về nhân sự và tính hiệu quả tỉ lệ nghịch với chi phí.

Chỉ tiền thuế thôi thì không đủ. Cho nên dù áp lực tư bản có nặng nề như thế nào, chúng tôi cũng phải duy trì bằng mọi giá các xí nghiệp quốc doanh. Đây là đầu mối cho các khoản nợ xấu. Theo bloomberg
các công ty quốc doanh chiếm đến 50/100 đầu tư quốc gia, 60/100 vay mượn ngân hàng và hơn một nửa nợ xấu quốc gia. Đơn cử Vinashin , Vietnam Shipbuilding Industry Group, đặt kế hoạch đóng tàu xuất khẩu trị giá 1 tỉ USD năm 2009 nhưng sụp đổ ngay năm 2010 vì tiền vốn phân tán cho nhiều mảng không liên hệ đến đóng tàu và quản lý sai tiền bạc, tài sản.Vinashin chỉ là một đơn cử. Liên tiếp những tai họa kiểu Vinashin như Vinalines, các cơ sở quốc doanh khác như Viễn thông, Khách sạn, trung tâm du lịch, khu giải trí v.v… Đấy là cái nhìn vĩ mô. Nhìn kỹ hơn, quốc doanh là một thiên đường cho các đảng viên chúng tôi, những kẻ không thể tự lao động kiếm sống. Thực vậy, những đảng viên không thuộc giới lãnh đạo và những đảng viên về hưu không thể sống bằng đồng lương lao động. Chúng tôi cần một nơi chốn làm việc không bao giờ bị sa thải, không cần khuyến mãi, tiếp thị, không bảo hành after sale, không niềm nở với khách hàng và không cần lời lỗ vì quốc doanh chỉ có mục đích ngấm ngầm là nơi an dưỡng cho các đảng viên trung kiên, không bao giờ kinh doanh hiệu quả.

Vào được WTO năm 2007, lợi dụng nhân quyền nới lỏng thời kỳ tiền WTO, bọn phản động khắp nơi mọc lên như nấm. Quân đội, công an vẫn không đủ đảm bảo cho một nguy cơ tổng nổi dậy kiểu hoa nhài, chúng tôi cực chẳng đã tuyển dụng thêm lực lượng xã hội đen…yêu nước để tăng khí thế trấn áp. Một gánh nặng chi phí nữa về an ninh xuất hiện vào một ngân sách khổng lồ dùng vào việc trị an (nói toạc ra là trấn áp phản động). Như thế quốc doanh phải tồn tại bất cứ giá nào để là một an dưỡng khu cho các đảng viên trung kiên một lòng vì đảng. Túi tiền chỉ có hạn mà chi phí thì vô hạn đẩy dần nền kinh tế Việt Nam chúng tôi bên bờ vực phá sản. Các đảng viên về hưu, các đảng viên chưa về hưu nhưng chưa được tuyển dụng trong các cơ sở quốc doanh theo nhau “phản tỉnh” hoặc “sám hối”. Họ phản tỉnh, sám hối thật hay chỉ vì thu nhập ít có Trời mà biết. Tóm lại, chúng tôi cần ít nhất 10 tỉ nữa bù đắp vào thua lỗ để bảo đảm sự sống còn của đảng qua các cơ sở kinh doanh nhà nước.

Bảng ước lượng lợi ích TPP của

Mỹ ————— 4.9 tỉ
Australia ———0.4 tì
Chile ————- 0.6 tỉ
New Zealand — 0.3 tỉ
Peru ————- 2.4 tỉ
Brunei ———– 0.0 tì
Mã Lai ———- 3.7 tì
Viêt Nam ——- 7.5 tỉ
Singapore ——–0.2 tỉ

Trên một mực độ lạc quan hơn, trong bài Được mất khi tham gia TPP thứ Năm ngày 11 tháng 7 năm 2013, tờ người Lao Động ước tính Việt Nam sẽ tăng GDP khoảng 26 tỉ

“Khi TPP được ký kết, GDP của Việt Nam sẽ tăng thêm khoảng 26,2 tỉ USD và sẽ tăng lên 37,5 tỉ USD nếu Nhật Bản tham gia TPP.” (trích NLD)

Nhiêu đó chẳng những đủ cho chúng tôi bù vào các khoản thua lỗ quốc doanh, mà còn phát triển thêm nhiều cơ sở quốc doanh thêm nữa để nuôi lòng trung thành của các đảng viên không thể nắm chức vụ vì tai tiếng xấu và các đảng viên hưu trí quen ăn tiêu lớn mà phải sống bằng lương hưu trí. Nếu không có quốc doanh để nuôi cán bộ, sẽ có hàng trăm, hàng nghìn Lê Hiếu Đằng “phản tỉnh”, “sám hối” thì chúng tôi trở tay không kịp. Chúng tôi không có truyền thống tống giam, xử tử các đồng chí dù là đồng chí phản tỉnh kiểu Trần Độ, Lê Hiếu Đằng …như tòa án bênTrung Quốc.

Làm thế nào Tôn Ngộ Không gỡ bỏ được cái vòng kim cô trên đầu? Phải có một chân ngôn, một câu thần chú. Làm thế nào Việt Nam thoát khỏi cái tròng kinh tế Trung Quốc? Cũng phải cần một câu thần chú. Câu thần chú đó chính là TPP vậy. Những liên kết kinh tế giữa các đối tác cũng đóng vai trò quan trọng trong quốc phòng giữa các quốc gia. Khi một nước bị đe dọa, ví dụ như Việt Nam bị đe dọa ở Biển Đông, các quốc gia có thể can thiệp bằng ngoại giao, quân sự để bảo đảm sự sinh tồn của TPP. Sự tồn vong của một đối tác liên hệ sự tồn vong của cả tổ chức.

Ngày 10 tháng 4 năm 2013, bộ chính trị chúng tôi ban hành nghị quyết 22/NQ/TW về hội nhập quốc tế với bất cứ giá nào. Tóm tắt nội dung thì nghị quyết gồm 3 điều, xin lưu ý điều thứ 2:

Điều 2. Hội nhập quốc tế thời gian tới phải hướng tới cả ba nhóm mục tiêu cơ bản là phát triển, an ninh và nâng cao vị thế quốc tế của đất nước, cụ thể là: “củng cố môi trường hòa bình, tranh thủ tối đa các điều kiện quốc tế thuận lợi để phát triển đất nước nhanh và bền vững, nâng cao đời sống nhân dân; giữ vững độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ và bảo vệ vững chắc Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa; quảng bá hình ảnh Việt Nam, bảo tồn và phát huy bản sắc dân tộc; tăng cường sức mạnh tổng hợp quốc gia, nâng cao vị thế, uy tín quốc tế của đất nước; góp phần tích cực vào sự nghiệp hòa bình, độc lập dân tộc, dân chủ và tiến bộ xã hội trên thế giới”.

Lần đầu tiên chúng ta thấy câu Hội nhập chính là chấp nhận, tham gia xây dựng và thực hiện các chuẩn mực quốc tế như quy tắc, luật lệ, tập quán và tiêu chuẩn chung. Câu này hàm ý chúng tôi không nói đến nhân quyền đính kèm đạo đức, luân lý Á Đông nữa. Chúng tôi chấp nhận cái chuẩn mực quốc tế về nhân quyền – đổi lại chúng tôi được đảm bảo cái gọi là độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ và bảo vệ vững chắc Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa. Tức là phải bảo đảm cho chúng tôi được vẹn toàn lãnh thổ trước cái lưỡi bò Trung Quốc.

Đây là một trò chơi vô cùng nguy hiểm. Chúng tôi buộc phải sống chung hòa bình với các thành phần chống đối. Các tôn giáo đòi tự do tôn giáo. Lịch sử cho thấy thập niên 1990, các quốc gia Đông Âu nổi dậy xóa bỏ chế độ cộng sản của họ bắt đầu và được yểm trợ bởi La Mã và tổ chức Công Giáo trong nước. Các bloggers, các nhà đấu tranh đòi tự do ngôn luận. Các nhà báo đòi tự do báo chí. Nông dân đòi làm chủ ruộng đất. Học sinh sinh viên đòi phi đoàn thể học đường v.v… Mỗi một đòi hỏi của các tầng lớp kể trên đều có thể kết liễu chế độ bất cứ lúc nào. Bất cứ lúc nào có nghĩa nó không cần phải một thời gian thai nghén, một tình thế chín mùi nào cả. Chỉ cần một cuộc cãi vã nhỏ giữa 1 tay công an giao thông và một chị bán hàng rong, là đủ để bùng nổ. Chấp nhận chuẩn mực quốc tế về nhân quyền, không đính kèm đạo đức văn hóa Á Đông, chúng tôi phải làm gì để sống còn?

Chúng tôi phải làm gì?

Hiện tại, sau khi ban hành nghị quyết 22/NQ/TW, chúng tôi tổ chức các buổi học tập về nghị quyết này từ xã ấp, quận huyện cho đến tỉnh thành. Các bạn sẽ thắc mắc hội nhập quốc tế thì việc gì đến xã ấp mà phải học tập? Thưa, chúng tôi không muốn nói toạc ra bí mật quốc gia nhưng phải nói. Nội dung học tập nghị quyết dành cho các lực lượng công an, xã hội đen yêu nước và cả quân đội học tập quán triệt cái mức nhân nhượng nhân dân như thế nào, và đến mức nào thì ra tay trấn áp. Trấn áp là biện pháp cuối cùng chỉ nên dùng trong giai đoạn chưa ký kết TPP. Ký xong chúng tôi sẽ liệu bề ca cẩm lại bài ca: Nhân quyền phải phù hợp với khuôn thước đạo đức Á Đông. Đạo đức Á Đông theo ý chúng tôi nghĩa là được dùng xã hội đen đánh chết dân, cướp đất.

Hội nghị TPP đã trải qua 19 lần họp kể từ 15 tháng Ba năm 2010. Mỗi kỳ họp cách nhau trung bình 2 tháng. Kỳ họp lần thứ 7 diễn ra ở thành phố Hồ Chí Minh từ ngày 15 – 24 tháng 6 năm 2011. Căn cứ theo 18 cuộc họp trước thì cuộc họp lần thứ 19 này vẫn chưa kết thúc vì những khác biệt lợi ích mỗi đối tác. Diễn ra tại Brunei, bắt đầu từ 23 -30 tháng 8 năm 2013, nó không mang lại một dự báo kết thúc vì chưa gì, Mã Lai đã tuyên bố không đồng ý bất cứ một nghị trình nào nhằm ký kết kết thúc đàm phán. Mọi nước cờ của chúng tôi đều cần một thời gian nữa, hội nghị lần thứ 20 hoặc thứ 21, để ít nhất chúng tôi đủ thì giờ đạo diễn một cách ngoạn mục một số biến chuyển mà Phương Uyên là nuớc cờ đầu tiên trong số diễn biến sắp tới.

Nhân dịp các ngày lễ lớn, ví dụ như quốc khánh, lễ lao động quốc tế, sinh nhật Hồ Chủ tịch, chúng tôi sẽ xử lại các nhà dân chủ và từ từ, lần lượt các nhà dân chủ như linh mục Ta Đê Ô Nguyễn Văn Lý, Cù Huy Hà Vũ, chị Tạ Phong Tần v.v…sẽ được trắng án hay khoan hồng, giống như vụ Phương Uyên. Giai đoạn thứ hai, chúng tôi xài lại con bài Lê Hiếu Đằng sau khi đã cho nghỉ hưu. Chúng tôi sẽ đàn áp nhóm Lê Hiếu Đằng bằng công an, xã hội đen, tống giam và sau đó, một cách ngoạn mục, chúng tôi đột ngột …chấp nhận cái đảng của Lê Hiếu Đằng. Đây là đòn tương kế tựu kế. Chấp nhận thế lực chống đối để ngầm tỏ ra chúng tôi chấp nhận đa đảng một cách hạn chế (không chấp nhận đảng thứ ba nào khác vì lắm đảng chỉ tổ rách việc.) Tóm lại chúng tôi tỏ thái độ chấp nhận đa đảng bằng cách hợp pháp hóa đảng ông Lê Hiếu Đằng. Các đối tác ngây thơ của chúng tôi sẽ hoan hỉ ký kết hiệp ước TPP để chúng tôi có thêm ngân sách nuôi đảng viên chúng tôi qua quốc doanh.

Chúng tôi cần khoảng nửa năm để đạo diễn vở kịch ấy. Như hiệp ước WTO trước đây, chúng tôi cần khoảng 3 năm khi mọi sự đã rồi, chúng tôi lại ca cẩm bài ca: nhân quyền phải phù hợp với đạo đức luân lý Á Đông để phủi bỏ mọi cam kết. Các nhà dân chủ đã thả thì bắt giam lại mấy hồi. Trễ lắm là năm 2016, chúng tôi lại tha hồ cướp đất của dân nghèo và bắn người quên đội mũ bảo hiểm vì đó là nhân quyền có đính kèm đạo đức Á Đông.

Metamorph
Cộng Hòa Xã Hội Đen chủ nghĩa muôn năm

Chuyện Đàm Phán TPPTRẦN KHẢI



Chỉ còn vài tháng nữa đến nửa nhiệm kỳ thứ hai của Khoá đảng XI CSVN (2011-2016) nhưng xem ra Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng vẫn chưa thoát khỏi vòng vây thất bại của Nghị quyết Trung ương 4 “Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay”.

Bằng chứng của việc này diễn ra qua “chiến dịch” làm việc của các Đòan kiểm tra của Bộ Chính trị đi về địa phương và cơ sở đảng bắt đầu từ tháng 08/2013.

Ngoài việc kiểm điểm những việc làm được và chưa được đối với công tác xây dựng chỉnh đốn đảng, các Đòan còn thảo luận việc thi hành Chỉ thị 03 ngày 14/05/2011 của Bộ Chính trị về tiếp tục đẩy mạnh việc học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh.

CHỐNG THAM NHŨNG HAY CHỐNG NHAU ?

Sau 15 ngày họp của Hội nghị Trung ương 6 kết thúc ngày 15/10/2012, kết qủa của chiến dịch “tự phê bình và phê bình” làm theo Nghị quyết Trung ương 4 từ Trung ương xuống cơ sở đã hòan toàn tay trắng.

Không có bất cứ cấp Lãnh đạo nào bị xử lý, dù đã bị Bộ Chính trị đề nghị kỷ luật đích danh như trường hợp Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Đa số trong 175 Ủy viên chính thức của Ban Chấp hành Trung ương đảng được quyền bỏ phiếu đã không muốn kỷ luật ông Dũng, người bị chỉ trích có nhiều khuyết điểm khi thi hành nhiệm vụ và đã để cho 2 Tổng Công ty Vinashin và Vinalines thua lỗ làm thiệt hại ngân sách nhà nước hàng trăm ngàn tỷ đồng.

Các Ủy viên này, theo nguyên văn Thông báo của Hội nghị, chỉ muốn Bộ Chính trị “có biện pháp tích cực khắc phục, sửa chữa khuyết điểm; không để các thế lực thù địch xuyên tạc, chống phá”!

Thế là xong chuyện. Đảng viên chán nản, dân tình bất bình và mệnh lệnh hàng đầu của ông Trọng gọi là “kiên quyết đấu tranh ngăn chặn, đẩy lùi tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống của một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, nhất là cán bộ lãnh đạo, quản lý các cấp” bị bỏ vào một xó.

Hai nhiệm vụ còn lại cũng bị “chìm xuồng” theo gồm: (1) “Xây dựng đội ngũ cán bộ lãnh đạo, quản lý các cấp, nhất là cấp Trung ương, đáp ứng yêu cầu của sự nghiệp công nghiệp hoá, hiện đại hoá và hội nhập quốc tế” và (2) “Xác định rõ thẩm quyền, trách nhiệm người đứng đầu của cấp uỷ, chính quyền các cấp và mối quan hệ với tập thể cấp uỷ, cơ quan, đơn vị để tiếp tục đổi mới phương thức lãnh đạo của Đảng là một trong những khâu quan trọng nhất.”

Sau Hội nghị 6, ông Trọng thất bại luôn ở Hội nghị Trung ương 7 sau 10 ngày họp (11/05/2013) vì không đưa được hai ứng viên của mình vào Bộ Chính trị là các ông Vương Đình Huệ, Trưởng ban Kinh tế Trung ương và ông Nguyễn Bá Thanh, Trường ban Nội Chính Trung ương.

Hai ông Huệ và Thanh từng được ông Trọng hy vọng sẽ giúp ông giải quyết được tình trạng tham nhũng cấu kết với nhau giữa các “Nhóm Lợi Ích” trong các khối Doanh nghiệp Nhà nước, Ngân Hàng và Địa Ốc để phục hồi kinh tế và lấy lại niềm tin trong nhân dân và các nhà đầu tư nước ngòai.

Thay vào đó, Ban Chấp hành Trung ương đã bầu Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân, một người được cảm tình của Trung Cộng và Bà Nguyễn Thị Kim Ngân, Bí thư đảng, Phó Chủ tịch Quốc hội, được xem như thân với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vào Bộ Chính trị khiến ông Trọng ngỡ ngàng đành quyết định không bầu tiếp cho đủ số 17 Ủy viên trong Bộ Chính trị như kế họach ban đầu.

Từ đó uy tín lãnh đạo của ông Trọng xuống thấp nhất trong vòng chưa đầy 2 năm. Và đã có lời xì xèo trong nội bộ cấp cao rằng ông khó mà được tái đắc cử nhiệm kỳ 2 vào năm 2016.

Vì vậy, nhằm lấy lại uy tín cho mình trước Hội nghị Trung ương 8 sắp diễn ra, ông Trọng, với tư cách Trưởng ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng đã ký Quyết định số 17-QĐ/BCĐTW thành lập 7 đoàn công tác kiểm tra, giám sát việc thanh tra, khởi tố, điều tra, truy tố, xét xử các vụ việc, vụ án tham nhũng nghiêm trọng, phức tạp, dư luận xã hội quan tâm.

Quyết định ngày 6-8 (2013) của ông Nguyễn Phú Trọng đã chỉ định công tác Đoàn công tác số 3 cho ông Nguyễn Bá Thanh ( Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Trưởng ban Thường trực Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng, Trưởng ban Nội chính Trung ương) làm trưởng đoàn, làm việc tại Bộ Công an, Viện Kiểm sát Nhân dân tối cao, Tòa án Nhân dân tối cao.

Cả 3 nơi này đếu có tham nhũng, buông thả các viên chức tham nhũng và không xét xử công bình các vụ án tham nhũng.

Ủy viên Bộ Chính trị Ngô Văn Dụ, (Bí thư Trung ương Đảng, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương, Phó Trưởng ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng) làm trưởng đoàn công tác số 1 làm việc tại Thanh tra Chính phủ và TPHCM. Trong khi Đòan 2 do Ủy viên Bộ Chính trị Trần Đại Quang ( Bộ trưởng Bộ Công an, Ủy viên Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng) làm trưởng đoàn sẽ làm việc tại thành phố Hà Nội và thành phố Hải Phòng.

Bốn Đòan còn lại (Trương Hòa Bình, Bí thư Trung ương Đảng, Chánh án Tòa án Nhân dân tối cao, Ủy viên Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng; Nguyễn Hòa Bình, Ủy viên Trung ương Đảng, Viện trưởng Viện Kiểm sát Nhân dân tối cao, Ủy viên Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng; Huỳnh Phong Tranh, Ủy viên Trung ương Đảng, Tổng Thanh tra Chính phủ, Ủy viên Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng; Nguyễn Văn Hiện, Ủy viên Ủy ban Thường vụ Quốc hội, Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp của Quốc hội, Ủy viên Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng ) làm việc tại các Tỉnh Cần Thơ, Đồng Nai, Hải Dương, Hưng Yên, Đắk Lắc, Bình Thuận, Cà Mau và An Giang.

CÓ BAO NHIÊU VỤ TỒN ĐỌNG ?

Theo tin của Thông tấn Xã Việt Nam (TTXVN), trước đó, ngày 5-8-2013, Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng đã ban hành Kế hoạch số 16-KH/BCĐTW về “kiểm tra, giám sát việc thanh tra vụ việc, khởi tố, điều tra, truy tố, xét xử các vụ án tham nhũng nghiêm trọng, phức tạp. Thông qua công tác kiểm tra, giám sát để phát hiện hạn chế, yếu kém trong hoạt động thanh tra vụ việc, phát hiện, khởi tố, điều tra, truy tố, xét xử các vụ án của các cơ quan chức năng; những khó khăn, vướng mắc để chỉ đạo giải quyết nhằm nâng cao hiệu quả phát hiện và xử lý các vụ việc, vụ án tham nhũng, trước mắt tập trung những vụ án và một số vụ việc có dấu hiệu tham nhũng nghiêm trọng, phức tạp mà dư luận xã hội quan tâm; qua đó kịp thời chấn chỉnh những hạn chế, yếu kém trong công tác đấu tranh chống tham nhũng hiện nay, củng cố lòng tin của nhân dân đối với Đảng và Nhà nước.”

Nhưng cả nước có bao nhiều vụ Tham nhũng được gọi là “nghiêm trọng và phức tạp” đang tồn tại và tại sao chưa bị đem ra xét xử trong nhiều năm, từ thời ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng còn làm Trưởng ban Chỉ đạo Trung ương về Phòng, chống Tham nhũng từ năm 2007 ?

Thắc mắc này đã được Tổng Thanh tra Chính phủ Huỳnh Phong Tranh trả lời tại hội nghị tổng kết công tác giải quyết khiếu nại, tố cáo tồn đọng, phức tạp, kéo dài tổ chức tại Vũng Tàu ngày 15/08 (2013).

Theo ông Tranh trên phạm vi cả nước có 528 vụ tồn đọng, phức tạp, kéo dài, còn phía Nam có 295 vụ (theo số liệu thống kê cuối năm 2011) là (do): Cơ chế chính sách còn bất cập, lịch sử nhà đất nhiều phức tạp, việc giải quyết của nhiều cơ quan chức năng chưa triệt để, nhận thức pháp luật của người khiếu kiện chưa đầy đủ, bị kẻ xấu lợi dụng, kích động. (Báo Thanh Tra)

Trước đó vào ngày 18/7 (32013) trà lời trước Ủy ban Tư pháp của Quốc hội tại phiên giải trình “Việc phát hiện và xử lý hành vi tham nhũng thuộc trách nhiệm của các cơ quan hành chính Nhà nước”, ông Huỳnh Phong Tranh khẳng định: “ Công tác phòng, chống tham nhũng đã có những chuyển biến tích cực. Tham nhũng trên một số lĩnh vực từng bước được kiềm chế. Tuy nhiên, tình hình tham nhũng vẫn phức tạp với những biểu hiện tinh vi, diễn ra ở nhiều lĩnh vực quản lý Nhà nước như: Lĩnh vực tín dụng, ngân hàng, quản lý, sử dụng đất đai, tài nguyên, khoáng sản, đầu tư xây dựng cơ bản, quản lý, sử dụng vốn, tài sản nhà nước tại các doanh nghiệp…

Tổng Thanh tra Chính phủ cũng thẳng thắn nhìn nhận số vụ việc, vụ án tham nhũng được phát hiện, xử lý chưa phản ánh đúng tình hình tham nhũng, chủ yếu ở cấp cơ sở.

Số vụ việc tham nhũng bị phát hiện, xử lý qua kiểm tra, thanh tra còn ít. Quy mô các vụ tham nhũng ngày càng lớn, thể hiện ở số đối tượng có liên quan, lượng tài sản bị chiếm đoạt, thất thoát. Tính chất các vụ việc tham nhũng ngày càng tinh vi, phức tạp. (Theo VOV.VN (Đài Tiếng nói Việt Nam), Thứ bảy 20/07/2013)

Như vậy xem ra Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, ít ra cũng đã có một số hành động chống Tham nhũng “trên giấy tờ” có phân công phân nhiệm cho 7 đòan đi làm công tác điều tra các vụ tham nhũng còn tồn đọng trong nhiều năm đang gây bức xúc cho dân.

Nhưng chỉ thị của ông Trọng không “quy định thời gian” cho 7 Đòan phải hòan tất công tác nên không biết đến bao giờ các đòan này mới có kết luận.

Một lần nữ ông Trọng nói tại “Hội nghị điển hình tiên tiến toàn quân học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”, sáng 24/8 (2013) rằng:

“Tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống của một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên gắn với tệ quan liêu, tham nhũng làm ảnh hưởng đến lòng tin của nhân dân đối với Đảng; nếu không được sửa chữa sẽ là thách thức lớn đối với vai trò lãnh đạo của Đảng và sự tồn vong của chế độ. Các thế lực thù địch đẩy mạnh “diễn biến hoà bình”, bạo loạn lật đổ, thúc đẩy “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong đội ngũ cán bộ, đảng viên và lực lượng vũ trang; chống phá Đảng và Nhà nước ta quyết liệt.”

Lời cảnh báo của ông Trọng trước các nguy cơ làm tan rã đảng và chế độ không mới vì đã được chính ông và các Tổng Bí thư tiền nhiệm nói nhiều lần, nhưng điều này cho thấy ông đã thừa nhận đảng viên vẫn chưa “học và làm theo lời Bác” theo Chỉ thị số 03-CT/TW ngày 14/5/2011 của Bộ Chính trị về tiếp tục đẩy mạnh việc học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh.

Chỉ thị này nhằm tiếp tục Công tác mà tòan đảng chưa làm được từ “Nghị quyết Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ X của Đảng, Bộ Chính trị ( khóa X) đã ban hành Chỉ thị 06-CT/TW, ngày 07-11-2006 về “Tổ chức cuộc vận động “Học tập và làm theo tấm giương đạo đức Hồ Chí Minh”.

Với Chỉ thị 03, các đảng viên phải: “Tạo chuyển biến mạnh mẽ và sâu rộng hơn nữa về ý thức tu dưỡng, rèn luyện, nâng cao đạo đức cách mạng, đấu tranh chống chủ nghĩa cá nhân, cơ hội thực dụng, đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống và các tệ nạn tham nhũng, tiêu cực…

Ngòai ra đảng còn phải làm một số việc quan trọng như:

– Đề cao ý thức tự giác tu dưỡng, rèn luyện của mỗi người, nhất là vai trò gương mẫu của cán bộ chủ chốt các cấp, của người đứng đầu, của cấp trên…

– Tiếp tục tổ chức học tập tư tưởng và tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, bao gồm cả việc học tập và làm theo tác phong, phong cách của Bác, thể hiện cụ thể trong công việc thường ngày, trong quan hệ với nhân dân, đồng chí, đồng nghiệp… Đặc biệt nhấn mạnh việc làm theo qua những hành vi thiết thực, cụ thể.

– Tiếp tục xây dựng và tổ chức thực hiện những chuẩn mực đạo đức theo tư tưởng và tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, phù hợp với đặc điểm hoạt động của từng ngành, từng địa phương, cơ quan, đơn vị trong giai đoạn hiện nay.

– Quy định rõ trách nhiệm tự giác đi đầu, gương mẫu của cán bộ lãnh đạo chủ chốt, người đứng đầu các cấp, của cán bộ, đảng viên. Xây dựng cơ chế kiểm tra, giám sát của tổ chức đảng và nhân dân đối với việc tu dưỡng, rèn luyện đạo đức của cán bộ, đảng viên.

– Định kỳ tổ chức kiểm tra, đôn đốc, sơ kết, tổng kết, phát hiện và biểu dương các điển hình tiên tiến trong học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh. Phê bình, uốn nắn các nhận thức lệch lạc, các việc làm thiếu gương mẫu, nói không đi đôi với làm. Đấu tranh với các quan điểm sai trái, các biểu hiện quan liêu, tham nhũng, lãng phí…”

VĂN HOÁ CŨNG XUỐNG CẤP

Nhưng nay thì “tham nhũng, lãng phí” vẫn còn nghiêm trọng và càng ngày càng “diễn biến phức tạp” và có “nhiều vụ tham nhũng lớn” rất khó khám phá như lời cảnh báo của ông Huỳnh Phong Tranh, Trưởng ban Thanh tra Chính phủ là bằng chứng hiển nhiên cho sự “hết linh thiêng” của lời ông Hồ Chí Minh dạy cán bộ phải “cần, kiệm, liêm chính, chí công vô tư”.

Vì vậy mà không có gì đáng ngạc nhiên khi thấy xuất hiện trên báo Đại Đòan Kết ngày 17/08 (2013) bài viết nói về “Đạo đức và pháp luật” của Tác giả Kiên Long, trong đó có những đọan nói về tình trạng xuống cấp của đạo đức trong xã hội ngày nay như thế này:

“Dư luận xã hội vừa qua đã rất bất bình khi hai phương tiện đường thuỷ phát hiện vụ tai nạn chìm ca nô ở Cần Giờ không quay lại cứu người. Đây không chỉ là vụ việc hy hữu, ở trên đường thủy, mà ngay trên đường bộ, hàng ngày, nhiều khi thấy tai nạn, thấy người bị cướp giật, không ít người làm ngơ, tìm cách lảng. Những chuyện vô cảm, thiếu tình người, biểu hiện đạo đức xuống cấp như vậy gần đây có xu hướng gia tăng, mang tính báo động.

….Cũng như vấn đề tham nhũng cứ mãi nan giải, phức tạp đâu phải vì do không có, không đủ luật, cơ quan bảo vệ pháp luật không đủ sức mạnh? Khi mỗi cán bộ thực sự có liêm, chính, chí công vô tư thì lấy đâu ra tham nhũng?”

Trong khi dó báo Dân Trí cũng cho thấy sự xuống cấp văn hoá, đạo đức không những trong nhân dân, thanh niên mà cả trong hàng ngũ không nhỏ cán bộ, đảng viên.

Dân Trí viết: “Hôm qua ngày 8/8 (2013) tại Hà Nội, Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đã tổ chức Hội nghị Tổng kết 15 năm (1998-2013) thực hiện Nghị quyết TƯ 5 khóa VIII về “Xây dựng và phát triển nền văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc”. Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng, Trưởng Ban Tuyên giáo TƯ Đinh Thế Huynh, Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân đã tới dự Hội nghị….

…Tại Hội nghị, Thứ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hồ Anh Tuấn nêu: “Con người Việt Nam những năm qua về tư tưởng, đạo đức, lối sống có nhiều thay đổi…

“Gia đình và văn hóa gia đình chưa được chú trọng, chưa thực sự trở thành cái nôi hình thành nhân cách con người; cách ứng xử thiếu văn hóa nơi công cộng; hệ giá trị có biểu hiện chuyển đổi theo hướng không tích cực”

GS.TS Nguyễn Minh Thuyết cho rằng: Nghị quyết của Đảng mong muốn xây dựng con người Việt Nam “có tinh thần yêu nước, tự cường dân tộc”. Nhưng “yêu nước” bây giờ được hiểu theo những nghĩa rất khác nhau. Hiện tượng một số thanh niên phổ biến trên mạng cho nhau các chiêu trò để trốn nghĩa vụ quân sự nói lên điều gì? Nó thể hiện sự phai nhạt tình cảm yêu nước, ý thức trách nhiệm với giang sơn? Hay đó là một phản ứng xã hội?…

“Chúng ta nói tới tinh thần tự cường. Nhưng tinh thần tự cường dân tộc để đâu khi mà người Việt phần đông chỉ sính hàng nước ngoài, từ báo chí, biển hiệu, quảng cáo đến các chương trình giáo dục cũng thả cửa dùng tiếng nước ngoài; còn doanh nghiệp phần đông chỉ xài công nghệ, trang thiết bị nước ngoài, dù đó là công nghệ lạc hậu và trang thiết bị ở nước ngoài người ta chỉ có thể cho vào bãi rác?.”

Tổng kết tại Hội nghị, Bộ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hoàng Tuấn Anh cũng nhấn mạnh rằng: “Hạn chế lớn và là vấn đề gây bức xúc nhất trong đời sống xã hội hiện nay là sự suy thoái về tư tưởng, đạo đức, lối sống của một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên….”

Theo Dân Trí Thủ tướng Nguyễn tấn Dũng cũng báo động: “Sự tha hóa, lối sống xa hoa giả dối vô cảm có xu hướng phát triển. Bệnh thành tích và hình thức trong các hoạt động văn hóa ngày càng lan rộng. Những yếu kém nêu trên không chỉ hạn chế sự phát triển kinh tế xã hội mà còn làm xấu hình ảnh đất nước con người văn hóa Việt Nam. Theo tôi đây là một nguy cơ thậm chí còn là nguy cơ của mọi nguy cơ trong bối cảnh chúng ta phải xây dựng và phát triển đất nước trong điều kiện kinh tế thị trường và hội nhập quốc tế ngày càng sâu rộng…”

Như vậy nếu con người Việt Nam suy thoái cả văn hoá cơ bản nhất của dân tộc không còn biết thương yêu nòi giống và hy sinh cho giống nòi để bảo vệ Tổ quốc thì hiểm họa bị ngọai bang đô hộ có còn bao xa, nói chi đến sự tồn tại của đảng CSVN ?

Không biết ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng có thấy thế không, hay ông chỉ lo mất chỗ ngồi?./.

Phạm Trần
(08/013)

 

Đi tìm người cộng sản chân chính (DLB). – Sự khẩn thiết về những niềm tin chung (ĐCV). – Tưởng Năng Tiến: Vin danh cách mạng (pro&contra). – Nhà cầm quyền VN dùng nhà tù ngược đãi những thanh niên yêu nước (Chúa cứu thế).

Công an đùn đẩy vụ côn đồ truy chém Nguyễn Tiến Nam lên cấp cao hơn (DLB).

SỬA NHÀ KIỂU GÌ? (Bùi Văn Bồng).

Quân đông, tướng nhiều, sao khó bắt tham nhũng? (TT).

Đang có âm mưu thâu tóm ngân hàng Bảo Việt của giới Mafia Tài chính Hà Nội (9): Đoạn băng ghi âm số 2 và 3 (Dân luận). – Triển khai nhiệm vụ phòng, chống tham nhũng cho các ban Nội chính tỉnh, thành (ĐĐK). – Kính thưa các vụ “quan tham” chưa bị lộ (Tầm nhìn). – Chủ tịch TP HCM ‘choáng’ với mức lương 2,6 tỷ đồng (TP). – – Dân phải trả phí dịch vụ công ích cao? (Tầm nhìn). – Vụ lãnh đạo công ty nhận lương ‘khủng’: Nhiều sai phạm! (TN). – GĐ nhận lương khủng: Công ty vay tiền trả lại ngân sách (ĐV). – Lãnh đạo ngồi 1 ngày bằng… công nhân lặn ngụp cống thối cả tháng! (LĐ). – Đề nghị thanh tra vụ lãnh đạo nhận “lương 2,6 tỷ đồng” (TTXVN).

‘Phải minh bạch lương lãnh đạo doanh nghiệp Nhà nước’ (TTXVN). – Ban Nội chính Trung ương hướng dẫn công tác chống tham nhũng (VOV).- Ủy ban Kinh tế QH thẩm tra dự án luật Đầu tư công (TTXVN).

Lương ‘khủng’ tại DN công ích: Biểu hiện của suy thoái đạo đức (TP). – Tp.HCM sẽ tổng kiểm tra lương tại 53 doanh nghiệp (VnEco).

PGĐ Sở VH-TT-DL nói gì sau phát biểu “không đọc sách báo”? (DT).

Cán bộ phải nghe điện thoại của dân (TT). – Có được tiếp công dân tại nhà riêng? (ĐĐK).

Hà Nội: Người dính chuyện “thi hộ” lên chức giám đốc sở (NLĐ).

Nâng cao trách nhiệm người quyết định đầu tư (SGGP).- Đường lún nứt vẫn đề xuất thưởng (TN). – Thưởng 180 tỷ đường lún và chuyện Bộ trưởng Thăng trả cược (ĐV).

– Hải Phòng: Công an vào cuộc điều tra vụ dân ngất vì khí độc nhà máy (DT).

Vụ chặn xe thuốc trừ sâu: Người dân tự “khai quật” các thùng hóa chất (DT).

Từ sư tử đá tới bản sắc văn hóa Việt (TTVH). – Thanh tra phòng khám, “bác sĩ” Trung Quốc trốn lên trần nhà! (TT). – Bị thôi chức vì không hoàn thành nhiệm vụ (TT).

Văn hóa hay là kinh dị hóa? (FB Lữ Thứ).

Đàm Vĩnh Hưng tìm gặp nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 (TT). – Mr. Đàm khóc trên vai nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 (Ngôi sao).- Đàm Vĩnh Hưng lên tiếng về “một âm mưu hãm hại” (DV). – Bài 1: Mổ xẻ bài ‘mổ xẻ’ của nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 (TTVH). – Nghệ sỹ đồng loạt lên tiếng “mổ xẻ” phản ứng của Mr. Đàm (DV). – Cũng là một loại… “mất dạy”! (PT). – “Sao” luận chuyện văn hóa khen – chê (PT). – “Mr Đàm nên mang sách bút học Mỹ Tâm” (DV). – Mồm đã cắp, nắp đã đậy (TP).

Nhạc Việt trong mắt tôi: ‘99% ca sĩ không đọc được nốt!’ (TN). – Để bước qua những chương buồn chán (TT). – Sau lời qua tiếng lại trong làng nhạc, cái thật sẽ lên ngôi (TT). – Chung kết Sao Mai 2013: Có tìm được luồng gió mới? (DT).

Đăng nhận xét: (Các bạn nhớ đề tên khi đăng nhận xét)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: